Bao giờ cho đến bao giờ

Bao giờ cho đến bao giờ. Bao giờ là đủ. Liệu tình yêu có đi đến tận vô cùng? Mà vô cùng là nơi nào. Giờ còn yêu được thì cứ yêu đi chờ chi.


*Đã yêu là phải yêu cho đã. Yêu như ngày mai mặt trời không còn sáng để nhìn thấy nhau, yêu như lần đầu cũng như lần cuối thứ n. Đừng ngại ngùng, dè dặt, sợ đổ vỡ cái gọi là Gia Phong. Hãy nói lời yêu với người ta yêu, lỡ đâu mai mốt ta không yêu nữa thì sao:
” Nếu tất cả yêu thương đều có kết cục buồn
Thì còn ai thèm đi đến cuối
Mà những đoạn đường dang dở, những cuộc tình nham nhở
Cũng đâu có gì vui hơn,
Thà cứ đâm đâu leo lên như mưa dữ sóng cuồng
Nếu chia tay rồi mới nhớ ra mình quên chưa hôn
Thì đừng ngần ngại quay xe lại
Nếu ngủ rồi mới nhớ ra mình chưa chúc ngủ ngon bằng câu nào êm ái
Thì phải gặp người ta trong mơ và lặp lại trăm lần
Nếu có lúc ngồi bên nhau quên nắm tay lén lút dưới gầm bàn
Thì khi ra bãi giữ xe, phải nắm bù trước khi lục túi tìm thẻ xe, chìa khóa,..”
Mình rủ ta đi làm Cách Mạng. Không phải cách mạng vô sản mà là cách mạng Tình Yêu. Giữa đời loạn lạc, thời thế chia ly. Bao cuộc chia tay, không chỉ của hai người, mà như người đời cũng xen vào đó. Em có hoài nghi? Em có chịu làm đồng chí cùng anh. Mình không xây thành lũy đánh giặc, mình xây tổ ấm thương yêu. Em mỉm cười: “Ừ thì đi”:
” Bao giờ cho đến tháng mười
Để ta đưa nhau về thưa với mẹ
Rằng mẹ ơi con vẫn là đứa trẻ
Dẫu giờ đây tim đã biết yêu người
Này là bạn đời, là đưa trẻ cùng chơi
Giờ cũng muốn về làm con của mẹ,
Bao giờ cho đến tháng mười
Để ta đưa nhau lên núi
Hái giò phong lan ướt đẫm sương trời
Để ta nhìn nhau thôi bối rối
Ngày mai rồi có ra sao thì ra
Giờ trong núi vắng
Chỉ ta với người
Bao giờ cho đến tháng mười
Hai đứa mình rủ nhau đi làm cách mạng
Không phải cách mạng vô sản
Mà là cách mạng Tình Yêu
Mình không thèm cung điện mùa đông
Chỉ mơ một túp lều
Trang trí thêm hai trái tim vàng là ổn
Dù giá vàng đang rất phiêu diêu
Bao giờ cho đến tháng mười
Mình xì mũi vào đầu lâu bí đỏ
Mình phớt lờ bọn ma cây ác quỷ
Mình dẫn nhau tìm đường lên trăng
Bao giờ cho đến tháng mười
Mình dẫn nhau về phố núi mưa giăng
Ta hôn người dưới vòm cây thơ ấu
Từ yêu nhau, ta trở thành không tuổi
Đến bên nhau để sống lại từ đầu”.


Trả lời

Close Menu