“Mình phải sống như mùa hè năm ấy”

Mùa khát khao Tuổi Trẻ gọi tên

 

Mùa hè, mùa của khúc nhạc râm ran dàn đồng ca mùa hạ, của cánh diều băng cuối trời, mùa tàng me xanh ngắt tỏa bóng nơi cuối phố, mùa khởi đầu tuổi trẻ, thương yêu vụn vặt mà nồng ấm, xúc cảm bất chợt mà thênh thang. “Mình phải sống như mùa hè năm ấy” của Nomad là khúc dạo đầu không thể tuyệt vời hơn. Để chào Hạ.

“Nếu có thể đóng chai được nước biển
Anh sẽ mang nó đến nhà em
Đổ từ từ qua khu vườn đêm
Bản lề cửa sổ sẽ biến màu rỉ sắt
Như những con thuyền nằm uể oải trên bờ cát phẳng
Trong mùa hè dông biển
Áo quần sẽ khô cong trên những dây phơi
Trong túi áo có vươn vài hạt cát
Còn hồn em thì thênh thang bát ngát
Nhưng thời gian, thời gian
Làm sao quay lại được năm chúng mình mười mấy tuổi
Để nhảy ùm bơi ngược dòng sông
Để con nước dẫn mình đi đến khởi nguồn
Nơi biển sông hội ngộ thêm một lần
Và tháng ngày của chúng mình là một khối mơ tràn nắng
Mặc cho hơi muối mặn bám mờ lên từng phiến cửa trong
Mình nên sống như mùa hè năm ấy
Anh muốn mình sống mãi những mùa xanh
Anh nhớ rõ cái mùa hè năm ấy
Những cơn giông làm vỉa hè bốc hơi như những chảo đun
Mình nói chia tay hoài mà không thể đứt
Ở bãi gara gần nhà
Và nếu mùa hè là một bài ca
Mà đến già anh và em còn hát
Thì mùa đông ẩn chứa nhiều đắng chát
Mà tuổi trẻ hai ta chưa nếm bao giờ
Nhưng thời gian như nước đại dương kia
Em chỉ có thể vốc trong lòng tay một ít
Nên hãy bơi đi trước khi ta gục chết
Xương cốt hóa thành những nhánh san hô đen
Nhưng em ơi
Mình phải sống như mùa hè năm ấy
Anh muốn mình sống mãi những mùa xanh”
(Mình phải sống như mùa hè năm ấy – Nguyễn Thiên Ngân)

 

Trả lời

Close Menu