Mùa hè và nỗi sợ

Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn

Dù bị hành, vẫn mãi xanh

Mùa hè của nỗi sợ. Sợ lớn thêm một lớp, trách nhiệm cao hơn một bậc. Mùa hè năm 18 tuổi của mình sợ kì thi Đại Học. Sợ điểm số thấp sẽ không đủ giúp mình vào ngôi trường Đại Học mơ ước. Lôgic của mình lúc ấy cực kỳ ngộ nghĩnh. Không đậu Đại Học đồng nghĩa với chết. Giờ mình sợ chết hơn nhiều. Giờ mình nghiệm ra Đại Học không cho mình đến gần ước mơ hơn tí tẹo nào đâu. Gần hay xa là do chính ta.

Hè năm 19 tuổi. Có quá nhiều điều mới mẻ quanh mình. Nhiều thứ phải học, nhiều việc phải làm, nhiều nơi cần đi (đến giờ mình vẫn chưa đi). Nỗi sợ thường trực trong mình bấy giờ là hôm nay không tốt bằng hôm qua, là mình non nớt và dại khờ quá để phù hợp với công việc này, là mình lực bất tòng tâm phụ lại kỳ vọng của một ai đó, sợ phải làm một công việc mình không hề yêu thích.

Lâu lắm rồi, mình chưa có cảm giác làm việc gì một cách hoàn toàn tự tin. Tin rằng mình làm đúng, tin rằng mình có đủ khả năng, đủ năng lượng để xứng đáng với một cơ hội, tin rằng những điều tốt lành sẽ chờ đón ta ở cuối con đường.
Con đường mình đang đi, chẳng hoài nghi, mình sẽ bước tiếp. Một mình. Chênh chao. Ừ thì đi.

Trả lời

Close Menu